...
Obscure Theories #3
→ Lecture notes của “giáo sư tưng tửng”

Lecture Notes – Buổi xiếc của Giáo sư Tạp Loạn: Khi thế giới là một gánh xiếc hỗn độn, và bạn phải đủ loạn để tồn tại

Giáo sư bước lên bục với chiếc mũ chóp và ba quả banh đang tung dở. Ông bảo: “Đừng cố hiểu bài giảng hôm nay, hãy giữ thăng bằng trước đã.” Sau đó, lớp học bắt đầu… bằng một tràng vỗ tay không ai biết dành cho ai.

Một ngày nọ, thay vì bước vào giảng đường như thường lệ, chúng tôi được dẫn đến một rạp xiếc. Tấm rèm đỏ rực rỡ buông xuống, ánh đèn sân khấu mờ ảo, và khán giả – không ai khác ngoài chúng tôi, những sinh viên đang tự hỏi liệu mình có nhầm phòng học – ngồi lặng lẽ chờ đợi.

Đột nhiên, từ phía sau cánh gà, Giáo sư Tạp Loạn bước ra. Nhưng hôm nay ông không mặc vest hay áo sơ mi như mọi lần. Thay vào đó, ông khoác một chiếc áo choàng lấp lánh như diễn viên xiếc, tay cầm một chiếc micro cũ rè, và nụ cười của ông sáng rực hơn cả ánh đèn sân khấu.

“Thưa quý vị!” – ông reo lên, giọng vang xa như của một tay diễn thuyết chuyên nghiệp. “Chào mừng đến với show Variety! Hôm nay, tôi sẽ chứng minh cho các trò thấy một chân lý đơn giản: để kiểm soát thế giới hỗn loạn, bạn cần một… gánh xiếc đủ loạn!”

Ông huýt sáo một tiếng, và từ sau tấm màn đỏ, một đoàn thú xuất hiện. Khỉ, ngựa, sư tử, thậm chí cả một con cá voi bơm hơi được kéo ra bằng dây, lượn lờ trên sân khấu. Đám sinh viên phá lên cười, nhưng giáo sư không cười. Ông chỉ tay vào bầy thú, nói một cách nghiêm túc:

“Quý vị thấy chưa? Nếu môi trường có N loại trò hề, thì hệ thống kiểm soát phải có ít nhất N trò hề đối ứng. Một khỉ cho một khỉ. Một cá voi cho một biển. Nếu hệ thống kiểm soát thiếu một trò hề? Game over.”

Rồi ông bắt đầu màn tung hứng. Từ đâu đó, ông lôi ra ba quả bóng rực rỡ: quả bóng xanh (biến đổi khí hậu), quả bóng đỏ (thị trường tài chính), quả bóng vàng (chính trị). Ông tung cả ba quả bóng lên không trung, bàn tay chuyển động nhanh nhẹn, giữ cho chúng không rơi.

Nhưng rồi, như thể cố tình, ông làm rơi quả bóng xanh. Một chú hề từ đâu lao ra, nhặt lấy nó và ném ngược lại cho ông. Quả bóng đỏ rơi, một chú hề khác lại xuất hiện, nhặt lấy. Cứ thế, cả sân khấu trở thành một cuộc hỗn loạn có tổ chức, nơi mỗi quả bóng rơi xuống lại được một nhân tố đối ứng nhặt lên, giữ cho màn trình diễn không sụp đổ.

“Các trò có hiểu không?” – giáo sư hét lên giữa tiếng vỗ tay. “Không thể kiểm soát biến đổi khí hậu bằng… một cái bảng Excel! Không thể kiểm soát TikTok bằng một cụ già gõ văn bản Word! Đa dạng chống lại đa dạng. Bạn muốn sống sót, bạn phải mở cả một rạp xiếc.”

Khán giả cười rộ lên, nhưng rồi giáo sư đột ngột dừng lại. Ông hạ giọng, ánh mắt nghiêm nghị, nhìn thẳng vào từng người trong chúng tôi.

“Nhưng nhớ kỹ,” ông nói, từng từ nhấn mạnh như một lời cảnh báo. “Hệ thống nào không đủ đa dạng để phản ánh môi trường đa dạng… sẽ bị nuốt chửng.”

Không còn tiếng cười. Chỉ còn sự im lặng.

Rồi ông bước ra khỏi ánh sáng sân khấu, để lại chúng tôi trong bóng tối. Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, một dòng chữ phát sáng hiện lên trên màn hình lớn phía sau ông:

“Only variety can absorb variety.”


Kết cục?

Buổi học hôm đó không có bài kiểm tra, không có bảng tính, không có những lý thuyết khô khan. Nhưng khi rời khỏi rạp xiếc, tôi không thể ngừng nghĩ về những gì giáo sư đã nói. Luật của Ashby – “Chỉ có đa dạng mới kiểm soát được đa dạng” – không chỉ là một lý thuyết. Nó là một lời nhắc nhở rằng thế giới này không thể được quản lý bằng những công cụ đơn giản trong một môi trường phức tạp.

Một hệ thống không thể kiểm soát biến đổi khí hậu bằng những con số khô khan. Một tổ chức không thể quản lý một thị trường biến động bằng những bộ quy tắc cứng nhắc. Và một con người không thể tồn tại trong một thế giới đầy bất ngờ nếu chỉ bám vào những lối mòn cũ.

Tôi viết vào sổ tay của mình một dòng cuối cùng: “Thế giới là một gánh xiếc. Và nếu bạn không đủ linh hoạt để trở thành một phần của nó, bạn sẽ chỉ là khán giả, nhìn mọi thứ sụp đổ.”


Tôi từng nghĩ “đơn giản hóa” là dấu hiệu của người khôn ngoan — càng ít biến số, càng dễ kiểm soát. Nhưng rồi tôi nhận ra: càng cố giản lược, tôi càng trở thành kẻ chậm chạp trong một thế giới quá nhanh. Ashby’s Law nói rằng: để kiểm soát một hệ thống phức tạp, ta phải phức tạp không kém nó. Đúng thế thật. Tôi từng viết quy trình chi tiết đến từng bước, nhưng đời sống luôn thêm vài dòng chú thích ngoài lề mà tôi không lường được. Mỗi khi tôi tin mình “nắm tình hình”, thực tế lại ném vào mặt tôi một phiên bản cập nhật không báo trước. Ban đầu tôi tức — sau này tôi chỉ thấy buồn cười. Hóa ra, thứ tôi gọi là “quản lý tốt” chỉ là cách tôi trốn nỗi sợ hỗn loạn. Tôi học dần cách để mọi thứ có quyền khác ý mình, và thấy thoải mái hơn khi không còn phải “điều khiển” hết. Giờ, mỗi khi gặp rối, tôi chỉ nghĩ: có lẽ hệ thống đang dạy tôi cách hít thở sâu hơn một chút.

📌 Ghi chú – Ashby’s Law of Requisite Variety

  • Định nghĩa: Luật của W. Ross Ashby (1956): “Chỉ có đa dạng mới có thể kiểm soát được đa dạng.” Hệ thống kiểm soát phải có mức độ đa dạng hành vi ít nhất bằng hệ thống nó kiểm soát.
  • Ý nghĩa: Muốn quản trị hiệu quả, tổ chức phải có đủ “sự linh hoạt” để đối ứng với môi trường phức tạp.
  • Ứng dụng:
    • Quản trị → đội ngũ đa dạng kỹ năng mới quản lý được thị trường biến động.
    • Công nghệ → AI phải được train đủ phong phú để xử lý dữ liệu đa dạng.
    • Sinh thái → chỉ những hệ sinh thái có đủ loài mới chống chịu được biến động.
  • Điểm mấu chốt: Nếu công cụ kiểm soát kém phong phú hơn môi trường, nó chỉ là trò xiếc thất bại.

Disclaimer:

Tất cả nhân vật, địa danh, tình huống trong loạt bài này đều là hư cấu ẩn dụ. Nếu có sự trùng hợp với đời thật, đó chỉ là một pha “ngẫu nhiên có chủ đích của vũ trụ.” Những câu chuyện mang tính châm biếm và minh họa hệ thống, không phản ánh hay công kích bất kỳ cá nhân, tổ chức, cộng đồng hay tôn giáo nào.

Mục tiêu duy nhất: biến nghịch lý thành chất liệu kể chuyện – để bạn vừa bật cười, và có thể … vừa bật não.

(P/s: Đây là truyện bịa. Nếu bạn thấy giống thật, hãy tự hỏi: đời thực mới buồn cười, hay là truyện này?)

Không có gì là cuối cùng.

Đó mới là ý nghĩa.
Khởi nguyên
Khung tư duy
Sổ tay vận hành
Phòng thí nghiệm

“Mỗi sai lầm là một điểm dữ liệu mới.”
“Phòng Thí Nghiệm không hứa mang lại chân lý. Nó chỉ hứa… những cuộc thử nghiệm.”

letrieuhoanganh@gmail.com
+84 984332210
© 2025 ARIA LE. All rights reserved.