Phóng sự hiện trường: Thành phố của những vấn đề ác tính – Nơi mà mọi giải pháp đều là một con dao hai lưỡi
Thành phố này không ngủ — không phải vì năng động, mà vì luôn có điều gì đó cần “sửa gấp”. Mỗi sáng, một ủy ban mới được lập ra để vá lỗi hôm qua. Mỗi giải pháp ra đời như anh hùng cứu thế, và chết yểu như nạn nhân của chính mình.
Tôi đến thành phố này vào một buổi sáng xám xịt, bầu trời phủ kín bởi lớp mây dày nặng nề như thể chính nó cũng không thể chịu nổi những gì đang diễn ra bên dưới. Ngay giữa quảng trường trung tâm, một bức tượng đá khổng lồ đứng lặng lẽ, bên dưới khắc một dòng chữ giản dị nhưng đầy cay nghiệt:
“Mọi giải pháp đều sinh ra một vấn đề mới.”
Dân chúng đi lại quanh bức tượng, lặng lẽ như thể nó là một lời nguyền mà họ đã quen phải sống cùng. Đây không phải là một nơi để tìm câu trả lời. Đây là một nơi để học cách chịu đựng.
Hội đồng thị chính họp hằng ngày. Có vẻ như họ không có khái niệm về ngày nghỉ, bởi vì ở đây, vấn đề không bao giờ nghỉ. Trong một căn phòng lớn với những bức tường kính, các nghị viên ngồi bàn bạc, ném lên bàn những giải pháp trông có vẻ đầy triển vọng, chỉ để thấy chúng nhanh chóng biến thành những con quái vật mới.
Họp để giải quyết khói bụi, kết quả là hàng ngàn xe tải rác điện chạy khắp nơi, thải ra pin hỏng chất thành núi ở bãi phế liệu ngoài rìa thành phố. Những chiếc xe chạy êm ru, không phát ra khói, nhưng những cái bãi chứa pin thì bốc mùi như lời nhạo báng.
Họp để ngăn tội phạm, kết quả là một hệ thống camera giám sát dày đặc đến mức không ai còn dám thì thầm bí mật trên phố. Những con mắt điện tử nhìn chằm chằm như thể chúng đang thách thức bạn tìm lấy một góc riêng tư. An ninh được đổi lấy tự do, và không ai chắc điều nào đáng giá hơn.
Họp để chống tắc đường, kết quả là xe buýt miễn phí chật cứng đến mức người già ngất xỉu trong giờ cao điểm. Một tài xế xe buýt nói với tôi, trong khi cố gắng nhét thêm một hành khách nữa vào chiếc xe đã đông nghẹt như hộp cá mòi:
“Chúng tôi đã giải quyết được tắc đường. Nhưng giờ thì không ai muốn đi xe buýt nữa.”
Tôi ngồi trên một băng ghế công viên, nhìn những nghị viên đi ra từ phòng họp với khuôn mặt bơ phờ, như thể họ vừa thoát khỏi một cuộc chiến mà chẳng ai thắng. Tôi quyết định bắt chuyện với một người trong số họ.
“Tại sao các ông không dừng lại, không thử một cách tiếp cận khác?” – tôi hỏi, với một chút hy vọng rằng ông sẽ đưa ra một câu trả lời sáng suốt.
Ông nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu như chứa đựng cả một đại dương mệt mỏi, rồi bật cười khô khốc:
“Nếu chúng tôi dừng, sẽ có người hỏi tại sao không hành động. Nếu chúng tôi hành động, sẽ có người hỏi tại sao vấn đề tệ hơn. Đây là vòng xoắn: hành động = vấn đề mới, không hành động = bị lật đổ.”
Lời ông nói không phải là biện minh, mà là một lời thú nhận. Ở đây, họ không sống để giải quyết vấn đề. Họ sống để xoay xở, để giữ mọi thứ không sụp đổ quá nhanh.

Buổi chiều, trời đổ mưa. Nước mưa ào xuống như muốn cuốn trôi tất cả, nhưng chỉ biến các con phố thành những dòng sông nhỏ. Người dân nhảy tránh qua những vũng nước, nhưng không ai tỏ ra ngạc nhiên. “Đường ngập là chuyện bình thường,” một người nói với tôi, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Trong tòa thị chính, hội đồng lại họp khẩn, lần này để bàn cách chống lụt. Tôi rời khỏi thành phố, bỏ lại sau lưng những cơn mưa và những cuộc họp triền miên không hồi kết.
Trên chuyến xe rời đi, tôi mở cuốn sổ tay, viết một dòng cuối cùng:
“Có những nơi, vấn đề không thể giải quyết. Nó chỉ có thể quản lý, chịu đựng, và kể lại như một bi kịch tập thể.”
Kết cục?
Thành phố này không thất bại vì thiếu nỗ lực. Nó thất bại vì những vấn đề của nó không có lời giải tuyệt đối. Wicked Problems – những vấn đề ác tính – không phải là những câu đố có thể giải quyết bằng một bước đi thông minh. Chúng là những vòng xoắn của nguyên nhân và hậu quả, nơi mọi hành động đều tạo ra những tác động phụ không lường trước.
Ở đây, không có chiến thắng. Chỉ có những cuộc chiến không bao giờ kết thúc, và những con người mệt mỏi, sống trong một hệ thống mà họ vừa là nạn nhân, vừa là kẻ duy trì.
Tôi từng cố gắng “giải quyết” mọi chuyện như một bài toán — thu thập dữ liệu, lập sơ đồ, vẽ mũi tên nguyên nhân. Nhưng càng làm, bản đồ càng rối. Mỗi khi tôi tưởng mình đã tìm ra gốc rễ, nó lại trồi lên ở chỗ khác, mang một cái tên mới, một bộ mặt dễ thương hơn. Wicked problems không chịu đứng yên để được sửa, vì chúng được dệt từ chính những nỗ lực sửa sai trước đó. Tôi nhận ra, có lẽ ta không thể chữa lành hệ thống đang cần ta mắc lỗi để tồn tại.
Có lẽ tôi luôn bị mê hoặc bởi những vấn đề không có lối ra. Chúng khiến tôi bực bội, nhưng cũng giữ tôi tỉnh táo. Khi không thể giải, tôi buộc phải quan sát kỹ hơn — và trong sự bất lực đó, một dạng khiêm nhường lặng lẽ hình thành. Tôi bắt đầu thấy “vấn đề” không còn nằm ở thế giới ngoài kia, mà ở kỳ vọng rằng mọi thứ phải có lời giải. Đôi khi tôi chỉ muốn buông hết, nhưng rồi lại thấy chính hành động buông cũng là một cách kiểm soát. Có lẽ điều duy nhất thật sự có ý nghĩa là học cách sống cùng sự rối rắm mà không đánh mất sự tò mò. Vì cuối cùng, có những thứ không được sinh ra để được hiểu; chúng chỉ ở đó để giữ ta khỏi trở nên kiêu ngạo quá mức.
Có những vấn đề không cần lời giải, chỉ cần người đủ tỉnh để không nhân bản thêm nó. Tôi vẫn chưa học được cách đó, nhưng ít nhất giờ tôi đã ngừng nghĩ mình là người thông minh nhất trong căn phòng.
📌 Ghi chú – Wicked Problems
- Định nghĩa: Wicked Problems (vấn đề ác tính) là những vấn đề phức tạp, không thể giải quyết dứt điểm, vì mỗi “giải pháp” lại tạo ra vấn đề mới.
- Nguồn gốc: Khái niệm của Horst Rittel & Melvin Webber (1973), trong quy hoạch đô thị.
- Đặc điểm:
- Không có lời giải đúng/sai rõ ràng.
- Mỗi lần can thiệp, hệ thống thay đổi.
- Liên ngành, chồng chéo, không có kết thúc.
- Ứng dụng thường gặp:
- Môi trường → biến đổi khí hậu.
- Xã hội → nghèo đói, bất bình đẳng.
- Kinh doanh → đổi mới vs ổn định.
- Điểm mấu chốt: Wicked Problems không được “giải quyết”, mà được điều hướng.
Disclaimer:
Tất cả nhân vật, địa danh, tình huống trong loạt bài này đều là hư cấu ẩn dụ. Nếu có sự trùng hợp với đời thật, đó chỉ là một pha “ngẫu nhiên có chủ đích của vũ trụ.” Những câu chuyện mang tính châm biếm và minh họa hệ thống, không phản ánh hay công kích bất kỳ cá nhân, tổ chức, cộng đồng hay tôn giáo nào.
Mục tiêu duy nhất: biến nghịch lý thành chất liệu kể chuyện – để bạn vừa bật cười, và có thể … vừa bật não.
(P/s: Đây là truyện bịa. Nếu bạn thấy giống thật, hãy tự hỏi: đời thực mới buồn cười, hay là truyện này?)
Không có gì là cuối cùng.
Khung tư duy
Sổ tay vận hành
Phòng thí nghiệm
“Mỗi sai lầm là một điểm dữ liệu mới.”
“Phòng Thí Nghiệm không hứa mang lại chân lý. Nó chỉ hứa… những cuộc thử nghiệm.”
+84 984332210





