...
Lý thuyết cảm tính
→ Lãnh thổ ngoại vi — Vùng không có hệ thống

Bài 4: Nền kinh tế hậu sản xuất: người bán cho người bán

Series: The Business of Being Human - The Subtle Art of Selling the Self (Accidentally)

Loạt bài: Nghề kinh doanh mang tên con người – Nghệ thuật tinh tế của việc tự bán chính mình, một cách vô tình thôi.

Existing has become a full-time job. Some of us just forgot to clock out.

Đây là khu chuyên đề về nghề kinh doanh mang tên con người — nơi ta làm việc, yêu, nghĩ, và tự quảng bá chính mình như một thương hiệu mini có KPI cảm xúc. Không ai ép ta phải “tỏa sáng,” ta chỉ tự giác… thắp đèn cho mọi người dễ thấy ta hơn.

Các bài viết ở đây không phê phán, không hướng dẫn “cách sống thật,” chúng chỉ ghi lại những khoảnh khắc loài người lỡ bán chính mình trong lúc cố tồn tại. Tất cả đều “vô tình thôi” – giống như đăng một bức ảnh “tôi vô tư nè” và dành mười phút chọn filter.

Không có ai đứng ngoài cuộc. Chúng ta đều là nhân viên của chính mình, đang cố duy trì doanh nghiệp mang tên: Tôi vẫn ổn.

Đọc chậm. Không cần đồng ý, chỉ cần bật cười nhỏ khi nhận ra bạn cũng trong ngành này.

Khi giá trị được… giải thích thay vì sản xuất

Có một thời, giá trị của lao động được xác lập bằng những sản phẩm hữu hình: người thợ cầm búa làm ra cái ghế, kỹ sư thiết kế ra cây cầu, người công nhân đặt viên gạch cuối cùng lên một căn nhà. Mọi thành quả đều có thể sờ, nắm, đo đếm—chúng di chuyển qua những tuyến đường thật, đổi lấy đồng tiền thật, và tạo ra một vòng luân chuyển vật chất rõ ràng. Nhưng rồi, không ai nhớ được chính xác từ khi nào, giá trị bắt đầu được sản sinh bằng việc… giải thích giá trị. Từ chỗ làm ra những thứ mới, con người chuyển sang làm cho thứ cũ trở nên quan trọng hơn, bắt mắt hơn, lạ lẫm hơn trong mắt nhau. Nền kinh tế sản xuất lặng lẽ trượt sang nền kinh tế “giải trình”, nơi năng lực lớn nhất không phải là tạo ra, mà là thuyết phục người khác rằng thứ mình có xứng đáng được chú ý, được khao khát, được ưu ái. Một người mở lớp dạy viết, xong học trò lại mở lớp dạy “viết như người thầy đã dạy”. Một người tư vấn thương hiệu cho người khác đang tư vấn thương hiệu cho doanh nghiệp không có sản phẩm. Trong những ngóc ngách yên tĩnh của internet, hàng ngàn “creator” truyền thụ bí quyết “làm thế nào để trở thành creator”. Ta đã tiến hóa đến nấc cao nhất của vòng tròn kinh tế: người bán cho người bán cách bán, và chuỗi giá trị kéo dài mãi đến khi bản chất của “giá trị” trở nên mong manh, như làn khói trên màn hình máy tính.


Khi sản xuất không còn “sexy”: Sự lên ngôi của khái niệm 

Có thời, sản xuất là niềm tự hào. Những năm 1960, được làm kỹ sư nghĩa là anh đã góp phần tạo ra thế giới; từng con ốc vít, từng dây chuyền vận hành đều là bằng chứng của trí tuệ và sức lao động. Thế nhưng, xã hội ngày nay không còn mặn mà với “công xưởng”—từ ngữ nghe có vẻ cũ kỹ, nặng mùi mồ hôi và dầu máy. “Nền tảng” mới là từ khoá của thời đại: tinh tế, sạch sẽ, sang trọng như ánh đèn màn hình. Thay vì sản phẩm vật chất, ta chế tạo khái niệm, xây dựng thương hiệu, phát triển các giá trị biểu tượng. Kinh tế học gọi đây là tertiary economy—nền kinh tế dịch vụ. Nhưng thực tế, ta đã tiến xa hơn: giờ là quaternary economy—tầng tư duy, tầng thông tin, tầng ký hiệu và biểu tượng. Nếu Marx từng lo công nhân bị tha hóa vì máy móc, thì nay máy móc đã bị tha hóa bởi những người chưa bao giờ chạm vào nó. Ta thuê người khác sản xuất, rồi thuê người khác giám sát, rồi tiếp tục thuê người khác kể lại câu chuyện ấy cho mạng xã hội. Chuỗi giá trị kéo dài vô tận, còn giá trị thực thì mỏng dần, nhẹ như tờ hóa đơn điện tử—dễ lưu trữ, khó cảm nhận


Những nhà truyền giáo của giá trị: Nghề môi giới ý nghĩa lên ngôi

Trong thời hậu sản xuất, mỗi người phải biến mình thành người môi giới ý nghĩa. Không ai bán hàng, ta bán cách nhìn nhận hàng. Công ty không còn bán quần áo, họ bán “sự tự tin”; cửa hàng cà phê không bán cà phê, họ bán “cộng đồng”; dịch vụ không bán sản phẩm, mà bán trải nghiệm, bán cảm xúc, bán “điểm chạm” và “sự khác biệt”. Ngay cả những nghề “không biết gọi là gì” vẫn có thể bán được, chỉ cần định nghĩa bằng một cụm từ đủ cảm xúc. Như thể ta đang tham gia hội chợ nơi sản phẩm duy nhất là ngôn ngữ của sự hấp dẫn. Trong tâm lý học xã hội, hiện tượng này gọi là signaling spiral—vòng xoáy tín hiệu: mỗi người phát đi một tín hiệu để được nhìn nhận, nhưng càng nhiều tín hiệu, giá trị từng tín hiệu càng loãng. Vì vậy, ta phải gửi tín hiệu mạnh hơn: slogan dài hơn, hình ảnh ấn tượng hơn, câu chuyện “truyền cảm hứng” hơn, thậm chí “nỗi đau vượt lên chính mình” cũng được đóng gói tinh tế. Nền kinh tế hậu sản xuất vận hành không nhờ máy móc, mà nhờ cảm xúc nhân tạo được định vị chính xác như quảng cáo Google Ads—mỗi lượt chạm, mỗi lần “engage” đều được đo đếm, phân tích, và bán lại.
 

Sự nghiệp của người trung gian: Khi “không sở hữu gì” là quyền lực

Nếu thời phong kiến có quý tộc, thời công nghiệp có tư bản, thì thời hậu sản xuất có “người trung gian vĩ đại”. Họ không sở hữu gì nhưng quản lý mọi thứ: dữ liệu, thông tin, hình ảnh, quan hệ, uy tín cá nhân. Họ là bộ nhớ đệm của thế giới—mờ đi khi dùng nhiều, nhưng không thể xóa. Chúng ta thuê họ để nói giúp điều mà chính ta cũng có thể nói, chỉ vì ta tin rằng người khác sẽ tin họ hơn. Trong nền kinh tế kiểu này, “thành công” là khi bạn có thể sống chỉ bằng việc khiến người khác nghĩ rằng bạn biết cách thành công. Đó là lý do các ngành nghề hậu thực chất nở rộ: huấn luyện viên cuộc sống, nhà tư vấn chiến lược, chuyên gia phát triển bản thân, influencer bán “thương hiệu cá nhân”. Cả thế giới thành một hội nghị networking khổng lồ, nơi ai cũng giới thiệu ai cho ai, mà chẳng ai còn nhớ sản phẩm ban đầu là gì. Kinh tế học hành vi có một từ cho hiện tượng này: rent-seeking—tìm kiếm lợi nhuận không bằng tạo ra giá trị mới, mà bằng việc đứng đúng chỗ trong chuỗi giao dịch. Ở đời thật, nó diễn ra tinh tế hơn: ta làm người gác cổng giữa hai bên không còn gì thực sự để đưa cho nhau ngoài lời hứa.

Ảo tưởng của “tư duy cấp cao”: Khi sự thông minh trở thành sản phẩm

Ta được dạy phải “làm việc thông minh, không chăm chỉ”. Kết quả là ta ngồi suốt ngày suy nghĩ xem làm sao để có vẻ thông minh, và chăm chỉ… giả vờ bận. Sự “thông minh” trở thành sản phẩm mới nhất của nền kinh tế hậu sản xuất—một loại hàng hoá có thể trưng bày ở mọi ngữ cảnh. Trong tâm lý học nhận thức, hiệu ứng Dunning-Kruger chỉ ra: người hiểu ít lại tự tin hơn người hiểu nhiều. Trong thế giới hiện nay, hiệu ứng này không còn là rủi ro, mà là lợi thế cạnh tranh. Ai phát biểu nhanh hơn, nói trơn tru hơn, sẽ thắng. Ta không cần đúng, chỉ cần thuyết phục. Triết học lâm thời gọi đó là nghệ thuật của tiếng vang: càng rỗng, càng vang xa. Những ý tưởng, triết lý, giải pháp được “làm nhẹ” để dễ truyền thông, dễ lan tỏa, dễ được “chia sẻ truyền cảm hứng”—dù đôi khi, bản thân người nói cũng không chắc mình đang nói gì. Ta không cần trả lời câu hỏi “Điều này đúng không?” mà chỉ cần nó “nghe hợp lý” hoặc “có vẻ hợp thời”.


Một câu chuyện nhỏ: Sản xuất đổi mới… và nghề “sản xuất sự đổi mới”

Một người bạn tôi, vốn là kỹ sư cơ khí, từng tự hào về khả năng chế tạo máy móc. Nhưng rồi, anh bỏ nghề vì “muốn sáng tạo hơn”. Giờ đây, anh làm quản lý dự án chuyển đổi số cho một công ty chuyên bán giải pháp sáng tạo cho doanh nghiệp sản xuất. Khi tôi hỏi: “Công ty anh sản xuất gì?”—anh trả lời: “Tụi em sản xuất… sự đổi mới.” Tôi gật đầu, trong lòng vừa khâm phục, vừa rợn ngợp. Thế giới bây giờ thật kỳ diệu: ta có thể sống rất tốt bằng cách chứng minh rằng mọi thứ khác nên đổi, trừ chính mình. Sự đổi mới trở thành sản phẩm, sự chuyển mình thành dịch vụ, và người bán giải pháp là người bán niềm tin rằng luôn luôn cần phải thay đổi, dù đôi khi, sự thay đổi ấy chỉ là đổi tên gọi của cùng một vấn đề.


Hệ quả: xã hội phản chiếu – phòng gương vô tận và ảo giác xác nhận

Trong nền kinh tế hậu sản xuất, mọi giá trị đều là những tấm gương, người bán chỉ phản chiếu lại mong muốn của người mua. Nhưng khi ai cũng là gương, ánh sáng chỉ còn chói mắt mà chẳng soi rõ điều gì. Cả xã hội thành một phòng gương vô tận—lấp lánh, sáng chói, nhưng không có lối ra. Tâm lý học xã hội cho rằng con người cần “phản hồi thực” để duy trì cảm giác tồn tại. Nhưng khi phản hồi chỉ là lời khen có điều kiện, ta sống trong ảo giác của sự xác nhận: mỗi lượt “like”, mỗi lời tán thưởng, mỗi tương tác đều khiến ta tin rằng mình đang tiến lên, dù thực ra chỉ là đang xoay vòng trong chính hệ quy chiếu của mình. Thế là, ta tiếp tục sản xuất tín hiệu, không phải để bán, mà để nghe tiếng vang của chính mình, để không bị lặng im giữa hàng triệu âm thanh khác.


Kết – bán cho nhau mãi mãi, và nỗi niềm mệt mỏi từ giá trị gia công

Nền kinh tế hậu sản xuất không hẳn là xấu; nó chỉ… hơi mệt. Con người vẫn muốn làm điều có ích, chỉ tiếc rằng định nghĩa “ích” đã bị thay bằng “hấp dẫn”, bằng “truyền cảm hứng”, bằng “năng lực kể chuyện”. Khi tất cả đều làm trong ngành truyền thông, chẳng ai còn biết truyền thông về cái gì. Người bán dạy người bán cách bán cho người bán khác, còn người mua—đôi khi—chỉ muốn mua lại cảm giác được cần đến, được xác nhận. Một ngày nào đó, có thể ta sẽ mệt và nhớ về nhà máy cũ—nơi thứ duy nhất phát ra tiếng ồn là động cơ, không phải con người. Nhưng có lẽ đã muộn: ta đang sống trong thời đại mà ý nghĩa được gia công tinh xảo hơn cả sản phẩm thật. Và dù hiểu điều đó, ta vẫn sẽ mở lớp dạy người khác “cách sống thật”, vẫn sẽ tạo ra những “giá trị mới” bằng cách đóng gói lại nỗi lo cũ trong bao bì sáng bóng hơn. Bởi vì, suy cho cùng, ai mà không cần một công việc để chứng minh rằng mình còn có giá—dù giá ấy chỉ là giá niêm yết trên bảng hiệu của sự thuyết phục, trong một phòng gương không bao giờ tắt đèn.

🌒 Peripheral Territories — The Unsystematic Zone

→ Lãnh thổ ngoại vi — Vùng không có hệ thống

 

Welcome to the edge of the map.
The theories have gone home to rest; emotions are running the night shift.

 

Đây là vùng ngoại biên của The Lab – nơi mọi giả thuyết được viết ra khi đã quá khuya, và/hoặc tâm trạng bị ảnh hưởng bởi thời tiết, và/hoặc caffeine lên tiếng thay cho lý trí, và các nguyên tắc học thuật lặng lẽ… đi ngủ.

Những gì bạn đọc không phải hướng dẫn, không phải chân lý, và chắc chắn không có hiệu lực thi hành. Chúng chỉ là những suy nghĩ lạc đường – nhưng ít ra, chúng biết kể chuyện.

Ở đây, mỗi bài viết là một thí nghiệm tâm trạng: nửa triết học, nửa cảm xúc, và phần còn lại là sự ngẫu hứng của một người vẫn chưa biết mình đang chứng minh điều gì.

Nếu bạn vô tình thấy điều gì đúng, hãy coi đó là một tai nạn thú vị. Nếu thấy sai, có thể nó đúng vào hôm qua. Và nếu thấy hợp lý — xin lỗi, có lẽ tôi đã làm nó chưa đủ lộn xộn.


⚠️  Hướng dẫn an toàn

  • Đọc chậm, đừng nuốt vội.
  • Không áp dụng vào đời thật (trừ khi bạn thích rủi ro triết học).
  • Mọi phản ứng phụ – cười, ngẫm, hoặc thấy mình hơi kì – đều nằm trong dự kiến.

Nói ngắn gọn: đây là phòng thí nghiệm cảm xúc không được cấp phép. Nếu bạn bước vào, hãy mang theo trí tò mò và tinh thần tự chịu trách nhiệm. Vì đôi khi, cách duy nhất để hiểu đời là để nó hết logic một lúc.

Disclaimer:

Tất cả nhân vật, địa danh, tình huống trong loạt bài này đều là hư cấu ẩn dụ. Nếu có sự trùng hợp với đời thật, đó chỉ là một pha “ngẫu nhiên có chủ đích của vũ trụ.” Những câu chuyện mang tính châm biếm và minh họa hệ thống, không phản ánh hay công kích bất kỳ cá nhân, tổ chức, cộng đồng hay tôn giáo nào.

Mục tiêu duy nhất: biến nghịch lý thành chất liệu kể chuyện – để bạn vừa bật cười, và có thể … vừa bật não.

(P/s: Đây là truyện bịa. Nếu bạn thấy giống thật, hãy tự hỏi: đời thực mới buồn cười, hay là truyện này?)

Nothing here is final.

That’s the point.
Origin
Framework
Playbook
The Lab

“Every mistake is a new data point.”
“The Lab doesn’t promise truth. Only experiments.”

letrieuhoanganh@gmail.com
+84 984332210
© 2025 ARIA LE. All rights reserved.