
Bài 12: Kẻ mệt vì ý nghĩa: Khi quá nhiều “purpose” khiến con người trống rỗng
Series: The Business of Being Human - The Subtle Art of Selling the Self (Accidentally)
Loạt bài: Nghề kinh doanh mang tên con người – Nghệ thuật tinh tế của việc tự bán chính mình, một cách vô tình thôi.

Existing has become a full-time job. Some of us just forgot to clock out.
Đây là khu chuyên đề về nghề kinh doanh mang tên con người — nơi ta làm việc, yêu, nghĩ, và tự quảng bá chính mình như một thương hiệu mini có KPI cảm xúc. Không ai ép ta phải “tỏa sáng,” ta chỉ tự giác… thắp đèn cho mọi người dễ thấy ta hơn.
Các bài viết ở đây không phê phán, không hướng dẫn “cách sống thật,” chúng chỉ ghi lại những khoảnh khắc loài người lỡ bán chính mình trong lúc cố tồn tại. Tất cả đều “vô tình thôi” – giống như đăng một bức ảnh “tôi vô tư nè” và dành mười phút chọn filter.
Không có ai đứng ngoài cuộc. Chúng ta đều là nhân viên của chính mình, đang cố duy trì doanh nghiệp mang tên: Tôi vẫn ổn.
Đọc chậm. Không cần đồng ý, chỉ cần bật cười nhỏ khi nhận ra bạn cũng trong ngành này.
Khi ý nghĩa trở thành gánh nặng – kẻ mệt vì “mục đích”
Ngày xưa, người ta làm việc để sống, để nuôi thân, để chăm lo cho gia đình, để duy trì một vòng quay giản dị của tồn tại. Chẳng ai hỏi “ý nghĩa” là gì, chẳng ai lăn tăn về “mục đích”, bởi mỗi ngày qua đi cùng nắng mưa, cơm áo, nước mắt và tiếng cười đã là đủ. Rồi một ngày, ai đó viết sách, tổ chức hội thảo, mở khóa học dạy ta sống có mục đích, truyền cảm hứng về “lý do tồn tại”, về “hành trình tìm kiếm ý nghĩa”. Dần dần, ý nghĩa trở thành KPI của đời sống: nếu bạn chưa tìm được “purpose”, tức là bạn đang làm sai, đang lãng phí thời gian, đang sống một cuộc đời “chưa đủ chất”. Con người từng sợ vô nghĩa, từng sợ trôi nổi không phương hướng; nhưng giờ, ta lại sợ mình vô nghĩa không đủ sâu sắc, sợ mình “bình thường”, sợ không thể kể câu chuyện truyền cảm hứng như người khác.
Khi “ý nghĩa” trở thành sản phẩm tiêu dùng
Các thương hiệu hiện đại không chỉ bán sản phẩm, họ bán “mục đích”, bán một lý do để bạn lựa chọn họ. Đôi giày không còn chỉ để đi, mà là “để bước cùng hành trình của bạn”. Ly cà phê không chỉ để tỉnh táo, mà là “để kết nối con người”. Thậm chí, công ty dọn rác cũng có slogan “Làm sạch vì tương lai bền vững”. Ở mọi ngóc ngách, ý nghĩa được đóng gói thành thông điệp, thành hashtag, thành hình ảnh truyền thông. Erich Fromm, trong “To Have or To Be”, từng nhận xét rằng: “Con người hiện đại không còn hỏi ‘Ta là ai’, mà hỏi ‘Ta nên trở thành hình ảnh nào?’” Ý nghĩa bấy giờ trở thành một hình ảnh có thể đăng lên mạng, một câu chuyện được kể lại, một trạng thái “truyền cảm hứng” cần được xác nhận. Ta không còn sống để tìm ý nghĩa, mà sống để cho người khác thấy ta đang tìm ý nghĩa, để không bị tụt lại phía sau trong cuộc đua “nội dung sống có purpose”. Một hành trình được tài trợ bởi thuật toán và nỗi sợ mình không đặc biệt.
Cuộc khủng hoảng của những kẻ “có định hướng”
Có một nghịch lý lạ lùng: chưa bao giờ con người được hướng dẫn rõ ràng, bài bản, chi tiết đến thế, mà vẫn lạc đường đến vậy. Mỗi người đều có bản đồ sự nghiệp, kế hoạch 5 năm, tầm nhìn, sứ mệnh, giá trị cốt lõi – nghe như một profile công ty. Nhưng càng nhiều bản đồ, càng cảm thấy lạc lối. Tâm lý học gọi hiện tượng này là over-justification effect – khi ta làm điều gì đó không vì niềm vui tự thân, mà vì phải chứng minh lý do hợp lệ để làm nó. Thế là, ngay cả khi ta hạnh phúc, ta vẫn lo lắng: “Niềm vui này có phục vụ mục tiêu dài hạn không?” Khi ý nghĩa trở thành điều kiện bắt buộc để hành động, sự tự phát biến mất. Người ta không còn nhảy vì vui, mà vì muốn ghi lại video “Vì sao nhảy giúp tôi chữa lành”. Mọi trải nghiệm đều phải đóng gói, giải thích, định nghĩa – và nếu không làm được như vậy, ta cảm thấy có lỗi với chính mình.

Nghề nghiệp của ý nghĩa – ngành công nghiệp bán “mục đích”
Một ngành nghề mới xuất hiện: ngành cung cấp mục đích sống. Có huấn luyện viên chỉ đường cho bạn “tìm ra phiên bản tốt nhất của mình”, khóa học “khai phá tiềm năng”, podcast “hành trình trở về chính mình”. Mọi người đi vòng tròn, mua thêm vài khóa mới, thử thêm vài mô hình phát triển bản thân, rồi quay lại xuất phát – lần này có thêm merchandise. Byung-Chul Han gọi đây là The Fatigue Society – xã hội kiệt sức vì chính nhu cầu phát triển bản thân, vì bị bủa vây bởi các nghĩa vụ “phải ý nghĩa”. Khi mọi thứ đều phải “meaningful”, nghỉ ngơi trở thành tội lỗi, và ngay cả việc làm biếng cũng phải biện minh bằng cụm từ “đang recharge năng lượng sáng tạo”. Triết gia Nietzsche từng cảnh báo: “Khi anh nhìn quá lâu vào vực thẳm, vực thẳm cũng nhìn lại anh.” Người hiện đại thì chụp ảnh vực thẳm, thêm caption “Một ngày đối diện chính mình”, rồi đăng lên mạng chờ lượt like xác nhận mình “đang sống sâu”.
Tâm lý học của sự “trống rỗng bận rộn”
Viktor Frankl – người sống sót ở trại tập trung, người sáng lập trường phái logotherapy – tin rằng con người tồn tại nhờ tìm ra ý nghĩa. Nhưng nếu ông sống ở thời này, chắc hẳn sẽ phải thêm chú thích: “Tìm ra thôi, đừng ép.” Ngày nay, ai cũng bận rộn với ý nghĩa. Ta thiền để hiệu quả hơn, đọc sách để “phát triển tư duy chiến lược”, đi dạo để “tăng năng suất sáng tạo”, ăn uống healthy để “chuẩn hóa lifestyle”, thậm chí ngồi im cũng bị chiếm dụng bởi mục tiêu “cân bằng cuộc sống”. Tâm lý học hiện đại gọi đó là existential over-activation – khi nhu cầu tìm ý nghĩa kích hoạt quá mức, dẫn tới mệt mỏi tinh thần và cảm giác trống rỗng. Nói đơn giản: ta kiệt sức vì cố chứng minh rằng mình không sống vô nghĩa, kiệt sức vì phải hợp lý hóa từng giây phút tồn tại.
Khi ý nghĩa trở thành áp lực xã hội – “tôn giáo của hiệu suất”
Không tìm thấy ý nghĩa bây giờ không chỉ là bi kịch cá nhân, mà còn là thất bại truyền thông. Bạn bè chia sẻ “hành trình thức tỉnh”, đồng nghiệp nói về “lý do tôi làm nghề này”, còn bạn thì chỉ muốn ngủ. Tệ hơn, giấc ngủ cũng bị gắn nhãn “ngủ đúng giờ là yêu bản thân”. Nhà xã hội học Alain Ehrenberg gọi đây là culte de la performance – tôn giáo của hiệu suất. Chúng ta phải có mục đích, phải phát triển, phải lan tỏa, phải luôn “on purpose”. Không “phải” nghĩa là bị loại khỏi cộng đồng tích cực. Thế là, nỗi buồn – vốn bình thường – trở thành lỗi hệ thống, còn người mệt mỏi thì không dám than, vì sợ bị khuyên “thiếu mindset”, “chưa đủ sâu”, “cần học cách biết ơn”.
Một câu chuyện nhỏ
Tôi từng dự một buổi workshop tên “tìm sứ mệnh sống”. Người hướng dẫn hỏi: “Bạn muốn để lại gì cho thế giới này?” Cả phòng viết ào ào: “Tình yêu”, “Hy vọng”, “Di sản”. Tôi ngồi im. Bà nhìn tôi, hỏi: “Còn bạn?” Tôi đáp: “Tôi chỉ muốn không làm phiền thế giới thêm.” Cả lớp bật cười, tưởng tôi đùa. Nhưng tôi không đùa. Tôi chỉ thấy, có khi ý nghĩa bắt đầu từ việc bớt tham vọng “cứu rỗi nhân loại”, bớt ám ảnh “để lại di sản”, bớt phải “truyền cảm hứng” – mà thành thật sống một đời “không làm phiền ai”, không biến mình thành gánh nặng.
Diogenes và bài học từ chiếc thùng rỗng
Diogenes – triết gia sống trong thùng – từng bị hỏi: “Tại sao ông không đi tìm hạnh phúc?” Ông đáp: “Ta đang ngồi trong nó, chỉ là nó không ồn ào như các ngươi tưởng.” Ông hiểu điều mà phần lớn người hiện đại đã quên: ý nghĩa không phải thứ được tạo ra, mà là thứ còn lại khi ta ngừng tạo. Như nước chỉ trong khi đứng yên. Nếu cứ khuấy mãi, nước chỉ đục lên và mất đi khả năng phản chiếu. Còn người thời nay, càng cố khuấy động “ý nghĩa”, càng rơi vào trạng thái trống rỗng, không thể dừng lại, không thể trở về với sự giản dị của một đời người bình thường.
Kết – khi vô nghĩa trở lại như một đặc ân
Có thể, đời sống không cần “ý nghĩa” nhiều đến thế. Có thể, sống tốt chỉ là sống đủ lâu để không cần lý do mỗi sáng để thức dậy. Một tách cà phê, một câu chuyện nhỏ, một hành động tử tế – không cần hashtags, không cần “truyền cảm hứng”, không cần giải thích. Nietzsche từng viết: “Ai có lý do để sống có thể chịu được hầu hết mọi cách sống.” Nhưng người hiện đại dường như đang chứng minh điều ngược lại: “Ai có quá nhiều lý do để sống sẽ không còn biết sống để làm gì.” Ý nghĩa, giống như muối, chỉ nên nêm vừa đủ cho đậm đời sống – quá tay, ta chỉ còn khát cháy lòng. Có lẽ, đặc ân lớn nhất của thế kỷ này là đôi lúc được sống vô nghĩa một cách yên bình: không cần “mục đích”, không cần “chiến lược phát triển bản thân”, chỉ cần biết rằng mình còn tồn tại – giản đơn, không áp lực, không cần ghi lại để được xác nhận. Và biết đâu, trong chính những ngày trống rỗng không mục đích ấy, ý nghĩa sẽ lặng lẽ quay về, như một người bạn cũ không cần gọi tên.

🌒 Peripheral Territories — The Unsystematic Zone
→ Lãnh thổ ngoại vi — Vùng không có hệ thống
Welcome to the edge of the map.
The theories have gone home to rest; emotions are running the night shift.
Đây là vùng ngoại biên của The Lab – nơi mọi giả thuyết được viết ra khi đã quá khuya, và/hoặc tâm trạng bị ảnh hưởng bởi thời tiết, và/hoặc caffeine lên tiếng thay cho lý trí, và các nguyên tắc học thuật lặng lẽ… đi ngủ.
Những gì bạn đọc không phải hướng dẫn, không phải chân lý, và chắc chắn không có hiệu lực thi hành. Chúng chỉ là những suy nghĩ lạc đường – nhưng ít ra, chúng biết kể chuyện.
Ở đây, mỗi bài viết là một thí nghiệm tâm trạng: nửa triết học, nửa cảm xúc, và phần còn lại là sự ngẫu hứng của một người vẫn chưa biết mình đang chứng minh điều gì.
Nếu bạn vô tình thấy điều gì đúng, hãy coi đó là một tai nạn thú vị. Nếu thấy sai, có thể nó đúng vào hôm qua. Và nếu thấy hợp lý — xin lỗi, có lẽ tôi đã làm nó chưa đủ lộn xộn.
⚠️ Hướng dẫn an toàn
- Đọc chậm, đừng nuốt vội.
- Không áp dụng vào đời thật (trừ khi bạn thích rủi ro triết học).
- Mọi phản ứng phụ – cười, ngẫm, hoặc thấy mình hơi kì – đều nằm trong dự kiến.
Nói ngắn gọn: đây là phòng thí nghiệm cảm xúc không được cấp phép. Nếu bạn bước vào, hãy mang theo trí tò mò và tinh thần tự chịu trách nhiệm. Vì đôi khi, cách duy nhất để hiểu đời là để nó hết logic một lúc.
Disclaimer:
Tất cả nhân vật, địa danh, tình huống trong loạt bài này đều là hư cấu ẩn dụ. Nếu có sự trùng hợp với đời thật, đó chỉ là một pha “ngẫu nhiên có chủ đích của vũ trụ.” Những câu chuyện mang tính châm biếm và minh họa hệ thống, không phản ánh hay công kích bất kỳ cá nhân, tổ chức, cộng đồng hay tôn giáo nào.
Mục tiêu duy nhất: biến nghịch lý thành chất liệu kể chuyện – để bạn vừa bật cười, và có thể … vừa bật não.
(P/s: Đây là truyện bịa. Nếu bạn thấy giống thật, hãy tự hỏi: đời thực mới buồn cười, hay là truyện này?)
Nothing here is final.
Framework
Playbook
The Lab
“Every mistake is a new data point.”
“The Lab doesn’t promise truth. Only experiments.”
+84 984332210





