
Bài 0 – Tại sao chúng ta mệt ngay cả khi không làm gì
Series: The Business of Being Human - The Subtle Art of Selling the Self (Accidentally)
Loạt bài: Nghề kinh doanh mang tên con người – Nghệ thuật tinh tế của việc tự bán chính mình, một cách vô tình thôi.

Existing has become a full-time job. Some of us just forgot to clock out.
Đây là khu chuyên đề về nghề kinh doanh mang tên con người — nơi ta làm việc, yêu, nghĩ, và tự quảng bá chính mình như một thương hiệu mini có KPI cảm xúc. Không ai ép ta phải “tỏa sáng,” ta chỉ tự giác… thắp đèn cho mọi người dễ thấy ta hơn.
Các bài viết ở đây không phê phán, không hướng dẫn “cách sống thật,” chúng chỉ ghi lại những khoảnh khắc loài người lỡ bán chính mình trong lúc cố tồn tại. Tất cả đều “vô tình thôi” – giống như đăng một bức ảnh “tôi vô tư nè” và dành mười phút chọn filter.
Không có ai đứng ngoài cuộc. Chúng ta đều là nhân viên của chính mình, đang cố duy trì doanh nghiệp mang tên: Tôi vẫn ổn.
Đọc chậm. Không cần đồng ý, chỉ cần bật cười nhỏ khi nhận ra bạn cũng trong ngành này.
Sự mệt mỏi không tên giữa thời đại tự do
Có những ngày, ngay cả khi ta chẳng làm gì, chẳng phải chạy đua với thời gian, chẳng vướng bận vào bất cứ công việc nào, thậm chí không phải đối diện với bất kỳ ai hay bất cứ áp lực hữu hình nào, thì cảm giác kiệt sức vẫn len lỏi vào từng tế bào. Đó là thứ mệt mỏi không đến từ lao động chân tay, cũng chẳng phải do tâm trạng buồn bã hay những suy nghĩ tiêu cực vẩn vơ nào. Đơn giản, chỉ là sự tồn tại thôi mà cũng đã đủ ồn ào, đủ nặng nề, đủ khiến ta cảm thấy như đang gánh trên vai một khối đá vô hình, mà không ai khác ngoài chính bản thân mình mới nhận ra trọng lượng của nó. Người ta gọi thế kỷ này là “thời đại của tự do”, một thời đại mà con người được trao quyền lựa chọn gần như mọi thứ: từ nghề nghiệp, quan điểm, hệ giá trị, cho đến nơi ở, nền tảng xã hội, thậm chí cả những bộ lọc khuôn mặt trên mạng xã hội hay cảm xúc mà mình muốn khoác lên vào mỗi sớm mai. Nhưng rồi, giống như đứa trẻ lạc lõng giữa siêu thị khổng lồ, đứng bơ vơ giữa hàng trăm, hàng ngàn kệ hàng đầy ắp lựa chọn, ta dần nghẹt thở trong chính mê cung mà sự tự do hiện đại bày ra trước mắt. Ta trở thành người tiêu dùng của chính mình, người mua sắm những ý nghĩa, những mục tiêu, những khoảnh khắc hạnh phúc được đóng gói và tiếp thị khéo léo bởi thời đại số hóa.
Tự do – trò chơi nhiều tầng của thế hệ mới
Ngày xưa, tổ tiên chúng ta sợ bị áp bức, sợ bị tước đoạt quyền tự do, sợ phải sống dưới ách nô lệ của những ràng buộc vô hình lẫn hữu hình. Nhưng rồi, khi những xiềng xích bên ngoài đã dần được tháo gỡ, những bức tường ngăn cách bị phá vỡ, con người hiện đại lại đối diện với một nỗi sợ mới: sợ bị bỏ lại phía sau, sợ trở nên vô hình giữa biển người đông đúc, sợ đánh mất chính mình trong vô số lựa chọn. Họ từng bị ép làm việc, còn ta ngày nay lại tự ép mình làm thêm, làm nhiều hơn, làm không ngừng nghỉ cho chính bản thân mình, để không cảm thấy mình bị tụt lại, để không bị xem là lạc hậu, để chứng minh bản thân có giá trị giữa xã hội vận động không ngơi nghỉ. Tự do, vì thế, không còn chỉ là được thả ra, được thoát khỏi sự kiểm soát, mà trở thành cuộc đấu tranh liên tục để tự quản lý chính nỗi mệt của mình. Nhà triết học Byung-Chul Han từng sắc sảo nhận định rằng: “Chủ nghĩa tự do cực độ khiến con người trở thành doanh nhân của chính mình.” Mỗi sáng thức dậy, ta như thể đăng nhập vào thân thể mình, giống như đăng nhập vào một tài khoản công việc, sẵn sàng kiểm tra thông báo từ não bộ: “Hôm nay, bạn có cảm thấy đủ tốt để sống hiệu quả không?” Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, biến mỗi ngày thành một vòng lặp bất tận của những kỳ vọng, so sánh, và không ngừng tự đánh giá.
Nỗi mệt xã hội – sự rút kiệt của ý nghĩa
Nỗi mệt mỏi mà ta cảm nhận không hẳn là mệt về thể chất, bởi ta vẫn còn sức để cuộn newsfeed, lướt mạng xã hội từ sáng tới tối. Nó cũng không hoàn toàn là mệt về tâm lý, vì ta vẫn biết mình ổn, vẫn tự trấn an rằng mọi thứ đều trong tầm kiểm soát. Đó là một loại mệt mỏi khác: nỗi mệt xã hội, một sự cạn kiệt ý nghĩa trong thời đại mà mọi thứ đều được đóng gói, gắn nhãn, rồi bán lại cho chính ta như những sản phẩm thiết yếu của cuộc sống. Một ly cà phê từng là biểu tượng của sự tỉnh táo, là khởi đầu bình dị cho một buổi sáng; giờ đây, nó đã biến thành “phong cách sống”, một dấu hiệu nhận diện con người hiện đại trên mạng xã hội. Sự cô đơn, từng là cảm xúc thầm kín, giờ trở thành “hành trình chữa lành”, được vẽ vời, kể lể, quảng bá như một phần không thể thiếu của lối sống thành thị. Thậm chí, ngay cả nỗi mệt mỏi cũng được đóng gói thành thương hiệu riêng: burnout chic – cái mệt thời thượng, cái mệt được chấp nhận, thậm chí còn được ca ngợi như một dấu hiệu của sự nỗ lực không ngừng. Ta mệt, không chỉ vì phải trải qua quá nhiều, mà còn vì phải liên tục diễn tả, trình diễn, lý giải những điều lẽ ra chỉ nên lặng lẽ cảm nhận và đi qua.

Hài kịch của thời đại có chủ đích
Một người bạn từng tâm sự với tôi rằng, họ muốn sống có ý nghĩa hơn, muốn tìm thấy giá trị sâu xa trong từng hành động nhỏ nhất. Khi tôi hỏi hôm nay cậu ấy đã ăn gì, bạn trả lời rằng mình đang ăn “rất-sạch”, nghĩa là vừa nhai vừa cảm thấy đạo đức của bản thân được nâng lên một bậc. Đó là tinh thần của thời đại: mọi hành động, dù nhỏ nhất, đều phải được bọc trong một câu chuyện đạo đức, một kế hoạch phát triển bản thân, một mục tiêu dài hạn. Không ai được phép chỉ đơn giản là sống; ai cũng phải sống có định hướng, phải liên tục định vị bản thân, phải chứng minh giá trị của mình trong từng khoảnh khắc. Nếu triết gia Diogenes sống ở thời đại này, có lẽ ông sẽ cầm tấm bảng ghi: “Không mục tiêu, không vấn đề”, và chắc chắn sẽ bị cộng đồng mạng report vì phát ngôn “không truyền cảm hứng” – một phát ngôn bị xem là nguy hiểm, thậm chí bất hợp pháp, trong xã hội mà mọi cá nhân đều phải là một dự án phát triển không ngừng.
Cái giá của sự nhận thức cao độ
Người hiện đại biết rất nhiều về chính mình, thậm chí có thể nói là biết quá nhiều. Ta biết về nguyên nhân tâm lý của các trạng thái cảm xúc, biết về chu kỳ lên xuống của tâm trạng, biết về các kiểu gắn bó, chỉ số EQ, biết cả về loại nhân cách MBTI mà mình thuộc về, và còn biết rất rõ tại sao mình lại như thế. Nhưng biết nhiều chưa chắc đã giúp ta sống tốt hơn, thậm chí đôi khi còn khiến ta mất đi quyền được cảm nhận một cách thuần khiết. Khi mỗi cơn buồn đều được lý giải bằng năm lý thuyết khác nhau, ta không còn được phép buồn đơn giản, không còn được đắm chìm trong cảm xúc ấy mà không cần lý do. Tâm lý học giúp ta hiểu bản thân, nhưng cũng dựng lên một lớp kính phản chiếu, khiến ta nhìn đời qua lăng kính phân tích, khiến mọi thứ đều trở thành “dấu hiệu”, trở thành triệu chứng, trở thành vấn đề cần giải quyết. Và như thế, chẳng còn gì là thật nữa; mọi cảm xúc đều bị soi chiếu, bị đặt lên bàn mổ xẻ, bị diễn giải đến mức trở nên xa lạ với chính chủ thể của nó.
Câu chuyện nhỏ – khoảnh khắc lặng yên giữa phố xá
Buổi sáng, quán cà phê “office” đông người làm việc. Màn hình sáng, bàn phím lách cách, ai cũng đang “ở giữa một việc gì đó”. Giữa đám đông ấy có một người chỉ ngồi yên, nhìn ra đường. Không mở laptop, không cầm điện thoại, không giả vờ đang đợi ai. Không ai nói gì với anh, nhưng có vài ánh nhìn lướt qua rồi rời đi nhanh, như thể sự tĩnh lặng của anh làm họ hơi bối rối. Tôi nhận ra: ngồi yên trong không gian này bỗng trở thành hành vi lạc nhịp. Không ai thắc mắc, nhưng có cảm giác như anh đang “không đúng quy trình tồn tại” – không tạo ra dữ liệu, không hiển thị trạng thái, không tham gia vào bất kỳ dòng chảy nào. Một sự im lặng vô hại, nhưng nhìn kỹ lại có gì đó nổi bật đến kì lạ.
Lời mời khởi đầu cho hành trình khảo cổ nỗi mệt
Và rồi, series này bắt đầu từ chính nỗi mệt ấy – một nỗi mệt không nằm ở cơ bắp, không biểu hiện bằng những giọt mồ hôi, mà ẩn sâu trong nhận thức, trong tâm hồn của mỗi người. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà con người không còn bị ép lao động chân tay như trước, nhưng lại bị thúc ép phải liên tục tự chứng minh sự tồn tại của mình, phải không ngừng khẳng định giá trị bản thân trước con mắt của xã hội và chính mình. Tôi không viết ra những dòng này để khuyên “hãy sống chậm lại” hay “hãy tắt điện thoại đi”, bởi những lời khuyên ấy đã trở nên sáo rỗng và xa lạ với thực tế. Tôi chỉ muốn, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đặt tay lên trán, nhìn quanh, và tự hỏi: “Chúng ta đã trở thành ai, nếu ngay cả nghỉ ngơi cũng cần phải có lý do chính đáng?” Nếu bạn đã từng cảm thấy mệt mỏi mà không thể gọi tên, không thể lý giải nổi vì sao, thì có lẽ bạn đã đến đúng chỗ, đã sẵn sàng bước vào cuộc khảo cổ những tầng nghĩa của mệt mỏi: từ kinh tế, tâm lý, triết học, đến cả những khía cạnh hài hước đến rợn người. Không phải để chữa, mà để nhìn thẳng vào nó, để nhận diện, để hiểu. Bởi đôi khi, việc dừng lại, nhìn kỹ vào nỗi mệt của chính mình, cũng chính là cách đầu tiên để ta bớt mù, để ta tìm lại một chút bình yên giữa thế giới bộn bề này.
🌒 Peripheral Territories — The Unsystematic Zone
→ Lãnh thổ ngoại vi — Vùng không có hệ thống
Welcome to the edge of the map.
The theories have gone home to rest; emotions are running the night shift.
Đây là vùng ngoại biên của The Lab – nơi mọi giả thuyết được viết ra khi đã quá khuya, và/hoặc tâm trạng bị ảnh hưởng bởi thời tiết, và/hoặc caffeine lên tiếng thay cho lý trí, và các nguyên tắc học thuật lặng lẽ… đi ngủ.
Những gì bạn đọc không phải hướng dẫn, không phải chân lý, và chắc chắn không có hiệu lực thi hành. Chúng chỉ là những suy nghĩ lạc đường – nhưng ít ra, chúng biết kể chuyện.
Ở đây, mỗi bài viết là một thí nghiệm tâm trạng: nửa triết học, nửa cảm xúc, và phần còn lại là sự ngẫu hứng của một người vẫn chưa biết mình đang chứng minh điều gì.
Nếu bạn vô tình thấy điều gì đúng, hãy coi đó là một tai nạn thú vị. Nếu thấy sai, có thể nó đúng vào hôm qua. Và nếu thấy hợp lý — xin lỗi, có lẽ tôi đã làm nó chưa đủ lộn xộn.
⚠️ Hướng dẫn an toàn
- Đọc chậm, đừng nuốt vội.
- Không áp dụng vào đời thật (trừ khi bạn thích rủi ro triết học).
- Mọi phản ứng phụ – cười, ngẫm, hoặc thấy mình hơi kì – đều nằm trong dự kiến.
Nói ngắn gọn: đây là phòng thí nghiệm cảm xúc không được cấp phép. Nếu bạn bước vào, hãy mang theo trí tò mò và tinh thần tự chịu trách nhiệm. Vì đôi khi, cách duy nhất để hiểu đời là để nó hết logic một lúc.
Disclaimer:
Tất cả nhân vật, địa danh, tình huống trong loạt bài này đều là hư cấu ẩn dụ. Nếu có sự trùng hợp với đời thật, đó chỉ là một pha “ngẫu nhiên có chủ đích của vũ trụ.” Những câu chuyện mang tính châm biếm và minh họa hệ thống, không phản ánh hay công kích bất kỳ cá nhân, tổ chức, cộng đồng hay tôn giáo nào.
Mục tiêu duy nhất: biến nghịch lý thành chất liệu kể chuyện – để bạn vừa bật cười, và có thể … vừa bật não.
(P/s: Đây là truyện bịa. Nếu bạn thấy giống thật, hãy tự hỏi: đời thực mới buồn cười, hay là truyện này?)
Nothing here is final.
Framework
Playbook
The Lab
“Every mistake is a new data point.”
“The Lab doesn’t promise truth. Only experiments.”
+84 984332210





