Biên niên sử Cánh Đồng Chung
Biên niên sử Cánh Đồng Chung – Khi lòng tham biến thiên đường thành đất hoang.
Ngày xửa ngày xưa, giữa bốn ngôi làng hòa thuận có một cánh đồng cỏ mênh mông trải dài đến tận chân trời. Không ai sở hữu cánh đồng ấy, nhưng cũng chẳng ai cần sở hữu nó. “Đây là món quà mà đất trời ban tặng,” người dân thường bảo nhau như thế.
Cánh đồng chung này là nơi mà mọi người chăn thả gia súc. Những đàn bò thong thả gặm cỏ trên mảnh đất màu mỡ, và cỏ mọc lại nhanh như thể không bao giờ cạn. Người dân của cả bốn làng sống dựa vào cánh đồng ấy, và họ giữ một nguyên tắc bất thành văn: chỉ nuôi vừa đủ.
Ban đầu, mọi thứ thật sự tuyệt vời. Mỗi nhà thả vài con bò, và cỏ cứ xanh mướt sau mỗi mùa mưa. Đàn bò no nê, sữa ngọt đầy bình, và những ngày tháng bình yên như thế cứ nối tiếp nhau, tưởng chừng không bao giờ đổi thay.
Nhưng rồi, như mọi bi kịch bắt đầu, một ý nghĩ nhỏ nhoi đã nảy ra trong đầu một người.
“Nếu ta thả thêm bò,” người ấy nghĩ, “ta sẽ có thêm sữa, thêm lợi nhuận. Mà thiệt hại, nếu có, thì sẽ chia cho tất cả mọi người.”
Đó là một phép tính rất đơn giản: cái lợi thuộc về riêng mình, còn cái hại thì gánh nặng được chia đều. Và thế là, người ấy thả thêm vài con bò nữa.
Những người khác nhìn thấy, và không ai muốn mình bị bỏ lại phía sau. “Nếu họ thả thêm bò, thì ta cũng phải thả thêm, bằng không ta sẽ thiệt thòi.” Cứ như vậy, từng nhà, từng nhà một, số lượng bò trên cánh đồng bắt đầu tăng lên.
Ban đầu, cánh đồng vẫn chịu được. Nhưng rồi, đàn bò ngày càng phình to, và cỏ không còn kịp mọc lại. Những mảnh đất màu mỡ dần hóa thành những khoảng trống khô cằn. Đất nứt nẻ, bụi bay mù mịt, và đàn bò, không còn đủ cỏ để ăn, bắt đầu gầy mòn, chết rũ.
Cánh đồng xanh mướt ngày nào giờ chỉ còn là một bãi đất hoang tàn, không còn bóng dáng sự sống.
Khi bò chết, người dân bốn làng quay sang đổ lỗi cho nhau. “Tại các người tham lam nên cánh đồng mới cạn kiệt!”– họ hét vào mặt nhau trong những cuộc họp làng đầy căng thẳng.
Họ tìm cách ra luật để cứu vãn tình hình, nhưng chẳng ai chịu nhường ai. “Nhà tôi phải được thêm phần cỏ, vì tôi có nhiều bò hơn!” – một người nói.
“Không, nhà tôi phải được nhiều hơn, vì chúng tôi ở gần cánh đồng nhất!” – người khác phản bác.
Cứ thế, những cuộc họp bàn nhanh chóng biến thành những cuộc cãi vã, rồi từ cãi vã thành xung đột. Đến một ngày, không còn ai chịu đựng được nữa, họ kéo nhau ra chiến trường, mang theo gươm giáo để giành giật những vốc cỏ cuối cùng.

Không ai biết cuộc chiến kéo dài bao lâu. Khi những khói lửa cuối cùng tan đi, chỉ còn lại những bãi đất trống trải, những ngôi làng đổ nát, và những con người kiệt quệ. Cánh đồng chung, từng là thiên đường của họ, giờ đây chỉ còn là một ký ức xa vời.
Trong một tảng đá lớn bị bỏ lại giữa cánh đồng, có khắc một câu duy nhất, được cho là lời nhắn của một người sống sót cuối cùng:
“Cái chung không ai giữ, cuối cùng chẳng còn gì cho ai.”
Biên niên sử của Cánh Đồng Chung không phải là một câu chuyện về lòng tham vô độ. Nó là câu chuyện về những phép tính nhỏ nhặt – những quyết định cá nhân tưởng chừng vô hại, nhưng khi cộng dồn lại, chúng tạo nên một kết cục không thể tránh khỏi.
Người dân bốn làng không phải những kẻ ác ý. Họ chỉ làm điều mà bất kỳ ai cũng sẽ làm trong hoàn cảnh đó: tối đa hóa lợi ích của mình. Nhưng trong một hệ thống nơi tài nguyên là có hạn, mỗi lần ai đó giành thêm một chút, cả hệ thống lại tiến gần hơn đến sự sụp đổ.
Kết cục?
Cánh đồng chung không chết vì những con bò. Nó chết vì một hệ thống mà mọi người đều nghĩ rằng “chỉ thêm một chút thôi, chẳng sao cả.” Và khi cỏ ngừng mọc, khi đất hoá bụi, khi tất cả chỉ còn lại những cái dạ dày rỗng và những ánh mắt giận dữ, đó là lúc họ nhận ra: cái giá của lợi ích cá nhân là sự cạn kiệt tập thể.
Câu chuyện ấy không chỉ là một lời cảnh báo. Nó là tấm gương phản chiếu gần như mọi nền văn minh đã từng tồn tại – và có lẽ, cả những nền văn minh chưa từng xuất hiện.
Tôi từng nghĩ bi kịch cần một kẻ ác rõ ràng, nhưng “Tragedy of the Commons” chẳng có ai để đổ lỗi cả. Ai cũng chỉ lấy phần nhỏ của mình, hợp lý, khiêm tốn, đúng luật. Và rồi tất cả cùng góp tay làm cạn nguồn chung.
Tôi thấy hình ảnh đó ở khắp nơi: trong cách ta dùng thời gian như thể nó là nguồn vô tận, trong việc ta chia sẻ sự chú ý như rải muối trên mặt bàn, trong cách lòng tốt bị bào mòn dần bởi những lời nhờ vả “chỉ vài phút thôi”. Không ai chủ tâm làm hỏng điều gì, chỉ là mỗi người tin rằng phần mình nhỏ đến mức chẳng đáng kể. Ta cuộn mình trong logic ấy, lặp đi lặp lại những hành động nhỏ, và một ngày tỉnh dậy thì thấy chẳng còn gì nguyên vẹn để yêu thương hay tin tưởng. Có lẽ kiệt quệ không đến từ một cú đánh, mà từ vô số cử chỉ tử tế vừa đủ — vừa đủ để không ai thấy tội, vừa đủ để mọi thứ dần chết mòn.
Tôi cũng từng tự nhủ “chút này thôi” — rồi thấy chính mình là một mắt xích nhỏ trong cơn mù tập thể. Hóa ra, cái giết chết chúng ta không phải lòng tham, mà là sự hợp lý đến mức lạnh người.
📌 Ghi chú – Tragedy of the Commons
- Định nghĩa: Tragedy of the Commons là tình huống khi một tài nguyên chung bị khai thác quá mức vì mỗi cá nhân đều tối đa hóa lợi ích riêng, dẫn đến sự cạn kiệt chung.
- Nguồn gốc: Khái niệm phổ biến nhờ bài viết của Garrett Hardin (1968).
- Ứng dụng thường gặp:
- Môi trường → đánh bắt cá, chặt rừng, xả thải.
- Kinh tế → dùng chung ngân sách, lợi ích công cộng bị lạm dụng.
- Xã hội số → spam, fake news tràn ngập mạng vì ai cũng “chỉ thêm một chút.”
- Điểm mấu chốt: Khi lợi ích cá nhân > trách nhiệm tập thể, cái chung sụp đổ.
Disclaimer:
Tất cả nhân vật, địa danh, tình huống trong loạt bài này đều là hư cấu ẩn dụ. Nếu có sự trùng hợp với đời thật, đó chỉ là một pha “ngẫu nhiên có chủ đích của vũ trụ.” Những câu chuyện mang tính châm biếm và minh họa hệ thống, không phản ánh hay công kích bất kỳ cá nhân, tổ chức, cộng đồng hay tôn giáo nào.
Mục tiêu duy nhất: biến nghịch lý thành chất liệu kể chuyện – để bạn vừa bật cười, và có thể … vừa bật não.
(P/s: Đây là truyện bịa. Nếu bạn thấy giống thật, hãy tự hỏi: đời thực mới buồn cười, hay là truyện này?)
Nothing here is final.
Framework
Playbook
The Lab
“Every mistake is a new data point.”
“The Lab doesn’t promise truth. Only experiments.”
+84 984332210





