Biên niên sử hai vương quốc Song Song
Biên niên sử hai vương quốc Song Song – Khi kẻ thắng mãi thắng, kẻ thua mãi lụi tàn.
Ngày xửa ngày xưa, có hai vương quốc nhỏ nằm cạnh nhau, tên là Thịnh và Suy. Ban đầu, cả hai giống nhau như hai giọt nước: mỗi bên có một cánh đồng lúa mênh mông, một con sông hiền hòa chảy qua, và vài nhóm thương lái rong ruổi giữa các làng xóm. Nếu bạn nhìn từ xa, chẳng ai có thể phân biệt giữa Thịnh và Suy – mọi thứ đều cân bằng, yên bình, và tràn đầy tiềm năng.
Nhưng rồi, như mọi câu chuyện bi kịch bắt đầu, một biến cố nhỏ đã xảy ra. Năm đó, Thịnh trúng mùa lúa. Những cánh đồng của họ bỗng chốc chín vàng, hạt gạo đầy kho, người dân no nê. Họ có thêm lương thực, và với lương thực dư thừa, họ quyết định nuôi thêm binh lính.
“Có lính thì mở đất,” vua Thịnh nghĩ. Và đúng vậy, những binh lính ấy nhanh chóng mở rộng lãnh thổ, chiếm thêm những vùng đất mới màu mỡ. Đất đai nhiều hơn thì thuế thu về cũng nhiều hơn. Có thuế, họ dựng thêm trường học, mở thêm thư viện, thu hút các học giả từ khắp nơi đổ về. Các học giả ấy, với đầu óc thông minh và thời gian rảnh rỗi, nghĩ ra những kỹ nghệ mới. Kỹ nghệ giúp tăng năng suất, giúp mùa màng bội thu hơn nữa, giúp các thương lái giàu có hơn, và giúp Thịnh trở nên càng ngày càng thịnh.
Còn ở phía bên kia biên giới, Suy không may mất mùa. Lúa trên đồng héo úa vì hạn hán, người dân đói khổ. Vì thiếu lương thực, họ không thể nuôi thêm binh lính. Không có lính, họ mất đất. Mất đất, họ mất nguồn thuế. Mất thuế, trường học đóng cửa. Khi trường học đóng cửa, những trí thức ít ỏi của Suy rời bỏ quê hương để tìm nơi tốt hơn. “Chúng ta không thể sống ở đây nữa,” họ nói, và họ đi về phía Thịnh. Các thương lái, vốn là những kẻ nhạy bén với cơ hội, cũng nhanh chóng quay lưng. “Suy chẳng còn gì để buôn bán,” họ nghĩ, và chuyển hết hàng hóa của mình sang Thịnh – nơi các chợ búa ngày càng sầm uất, nơi mà vàng bạc chảy qua tay nhanh như nước sông mùa lũ.
Cứ thế, cái vòng xoáy kéo Suy ngày càng lún sâu.

Người đời gọi hiện tượng này là “Đường đôi Song Song.” Ban đầu, hai con đường ấy chỉ lệch nhau một chút – một bên trúng mùa, một bên mất mùa. Nhưng qua mỗi năm, mỗi thế hệ, khoảng cách ấy ngày càng lớn. Một bên trèo lên đỉnh cao, còn bên kia trượt xuống vực thẳm.
Và rồi, như mọi câu chuyện buồn, kết cục cũng đến. Thịnh trở thành một đế quốc hùng mạnh, trải dài từ núi non đến bờ biển. Những ngôi đền dát vàng của họ cao chọc trời, những thư viện của họ chứa đầy tri thức, và những con đường của họ luôn tấp nập kẻ buôn người bán.
Còn Suy? Suy biến mất khỏi bản đồ. Không ai còn nhớ đến họ, ngoại trừ một học giả già ẩn dật, người đã viết lại những gì đã xảy ra trong một cuốn sách nhỏ.
Trong đó, ông có một câu trứ danh: “Ở đời, không cần phép màu nào để phân biệt kẻ thắng và người thua. Chỉ cần để kẻ thắng nhận thêm lợi ích, và để kẻ thua chịu thêm một lần mất mát.”
Bài học rút ra?
Khi nguồn lực liên tục dồn về phía những người đã có lợi thế, mọi thứ sẽ dần biến thành một trò chơi không công bằng. Dù ban đầu khoảng cách chỉ là một hạt cát, qua thời gian, nó sẽ trở thành một vực thẳm. Thế nên, nếu bạn đang ở vị trí phân bổ nguồn lực – dù là trong một vương quốc, một doanh nghiệp, hay một gia đình – hãy nhớ: Trao cơ hội cho người yếu không làm bạn mất đi sức mạnh. Nhưng bỏ qua họ, bạn có thể tạo ra một hệ thống mà chỉ kẻ mạnh được phép tồn tại.
Hãy cẩn thận, bởi vì một ngày nào đó, bạn có thể là người đứng ở bên kia Đường đôi Song Song.
Tôi đọc “Success to the Successful” và nhớ đến những cuộc thi nơi người thắng được thêm thời gian, công cụ, ánh sáng — rồi lại thắng tiếp. Hệ thống không cần kẻ thua, nó chỉ cần sự lặp lại của một kết quả có thể đoán được. Tôi từng tưởng công bằng là chia đều cơ hội, giờ mới hiểu công bằng trong hệ thống là ảo tưởng: dòng chảy nguồn lực luôn chọn hướng ít kháng cự nhất. Tôi cũng đã từng ưu tiên ý tưởng “hiệu quả” chỉ vì nó quen mặt. Có lẽ điều khiến tôi ngại nhất không phải bất công, mà là sự trơn tru giả tạo mà bất công tạo ra.
📌 Ghi chú – Success to the Successful
- Định nghĩa: Success to the Successful là mẫu hình hệ thống khi nguồn lực liên tục dồn về phía kẻ đã có lợi thế → càng thành công, càng được trao thêm cơ hội.
- Nguồn gốc: Một trong những archetypes hệ thống nổi tiếng (Senge, Meadows).
- Ứng dụng thường gặp:
- Giáo dục → học sinh giỏi được nhiều cơ hội hơn, học sinh yếu ngày càng tụt.
- Thị trường → công ty lớn dễ gọi vốn, công ty nhỏ bị bỏ mặc.
- Văn hóa → nghệ sĩ nổi tiếng dễ được mời show, nghệ sĩ mới khó chen chân.
- Điểm mấu chốt: Khoảng cách ban đầu dù nhỏ cũng có thể nới rộng vô hạn, nếu hệ thống phân bổ tài nguyên thiên lệch.
Disclaimer:
Tất cả nhân vật, địa danh, tình huống trong loạt bài này đều là hư cấu ẩn dụ. Nếu có sự trùng hợp với đời thật, đó chỉ là một pha “ngẫu nhiên có chủ đích của vũ trụ.” Những câu chuyện mang tính châm biếm và minh họa hệ thống, không phản ánh hay công kích bất kỳ cá nhân, tổ chức, cộng đồng hay tôn giáo nào.
Mục tiêu duy nhất: biến nghịch lý thành chất liệu kể chuyện – để bạn vừa bật cười, và có thể … vừa bật não.
(P/s: Đây là truyện bịa. Nếu bạn thấy giống thật, hãy tự hỏi: đời thực mới buồn cười, hay là truyện này?)
Nothing here is final.
Framework
Playbook
The Lab
“Every mistake is a new data point.”
“The Lab doesn’t promise truth. Only experiments.”
+84 984332210





